Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Rộn ràng tháng Chạp

Đã gần giữa tháng chạp rồi đấy. Giờ này nơi quê nhà phương xa chắc đã rộn ràng lắm cho tết. 
Phương này, có những sáng sớm ra cửa, nhìn về phía cánh đồng trống thuộc Khu Bảo Tồn Đời Sống Hoang Dã gần nhà rồi thấy nhớ sao quê nhà đã xa! Chìm trong làn sương nhẹ buổi sớm, những lùm bụi và gốc lau vàng hoe như rơm rạ. Mùi cỏ khô trong sương dậy lên nồng nồng như mùi khói đốt đồng nơi miền quê Việt ta đã từng đi qua trong đời. Sao ngay trên xứ Mỹ này lại có những phút giây trở về được những tháng năm xưa cũ, nhỉ?  Ừ, cuộc đời hệt như là giấc mơ.

                     Tháng chạp mù sương. Photo by NLBT

Có những ngày sương khói nhưng có những ngày nắng đẹp rực rỡ. Và, biết bao chiều lộng lẫy sắc màu hòang hôn bên hiên nhà. Dường như vào mùa đông, thời khắc mặt trời lặn như tưng bừng hơn với sắc đỏ thì đỏ ối, tím thì tím biếc, và khi hồng thì hồng mơ, xanhh thì xanh thẫm. Nồng nàn hơn như để bù trừ cho ngày lạnh lẽo mau tàn.

                                  
                     Hòang hôn bên nhà.  Photo by NLBT

Những hôm mây trắng quá và  trời xanh quá giữa ngày mùa đông như muốn nhắc ta rằng: Ừ, dù sao cuộc đời vẫn đẹp.

 
                  Cây Tần Bì bắt đầu chín vàng giữa mùa lạnh.
                                    Photo by NLBT

Tháng chạp chín vàng với bưởi, quýt và tần bì ở sân sau.
 
                                             
                              Photo by NLBT

Sớm nay bước ra sân sau. Ta nghe thấy tiếng ngỗng kêu xôn xao trên bầu trời xanh đầy nắng gió. Ngước nhìn lên cao và ngắm đàn ngỗng trắng bay qua đẹp như một bài thơ. Thưởng thức cánh chim trời bay ngang rồi bay qua. Hiểu rằng, sẽ không kịp để chạy vào nhà lấy máy chụp hình. 
Lại nhớ đến người-bạn-đạo Nguyễn Duy Nhiên; tưởng tượng đến hình ảnh anh ngồi lặng lẽ một mình ngắm tranh một sớm mùa đông với "ý thức rất rõ rằng thủy triều đang lên, và tất cả rồi chỉ còn lại trong ký ức!" (Sống với Từ Tâm)  

Anh viết, "....Cuộc đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà ta không bao giờ đóan trước được...Nhưng giữa những biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật và sẽ tồn tại mãi. Đó là tình thương..."

       
                          Ngày còn tươi mới, trăng đã lên rồi. 
                          Photo by NLBT

Có hôm, tôi ngỡ ngàng  thấy rằng trăng mùa đông quá đẹp dù mãn khai hay như bông hoa hàm tiếu , hay nửa vời cánh cung...


                                Trăng mùa đông.
                                 Photo by NLBT

Cuộc đời an lành, tươi đẹp khi ta có từ tâm. Bài học ta nguyện học và hành hàng ngày. 
Tháng Chạp. Ngày bình yên. Đời bình yên. 

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Về phía những mùa thu

Cuối tuần . Lang thang những con đường gần nhà chụp hình mùa thu.



Mùa thu phía ấy....Ảnh chụp bởi NLBT.

Tự nhiên thấy nhớ câu hát như thơ của nhạc sĩ họ Trịnh mà  chàng từng hát cho nghe ngày ta ghé qua xứ ấy và ...đi..
Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em

 



Ảnh : NLBT

Lá thì vàng. Chân thì  nhỏ. Đường thì dài. Nhưng rồi ai cũng đi hết cuộc đời của mình mà thôi.Tháng năm cứ như là một giấc mơ ấy nhỉ...


Cúc sau vườn nhà . Sắc màu rạng rỡ cung đình.
Ảnh: NLBT


Đứng ở sân sau và thấy cây mùa thu chín đỏ.
Ảnh: NLBT

Và trăng thu đầu tháng.


Một nửa mùa thu.
Ảnh :NLBT

Mùa thu đang ở quanh ta. Hay là ta chính là mùa thu đấy nhỉ?

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Ngàn thu bụi cũng qua cầu mà thôi


Tháng mười một. Nơi ta ở. Mùa thu đang dạo những cung bậc đầu tiên lên đất trời. Chen giữa lá xanh là lá đỏ, lá vàng, lá cam.



Phía ấy là Mùa thu. Photo by NLBT 
Mùa thu bên hiên nhà, trước sân, sau vườn với cúc trắng, cúc vàng, cúc cam; với cây hồng mềm năm nay dù thưa quả vẫn chín vàng.



Cúc trắng trước sân nhà. Photo By NLBT.

Thu. Lại thu . Và thu...
Một bạn đạo gởi qua  email của nhóm bài thơ Mở mắt, Nhắm Mắt của tác giả Thích Tánh Tuệ .

Nhớ em gái mình cũng thường hay nhắc đến cụm từ "Nhắm mắt, mở mắt" để giải thích cho thái độ sống của mình.   Chép lại bài thơ này và sẽ đọc để em cùng nghe.


Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong tâm tối mịt mùng
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng

Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn tâm đi chợ ngòai tê
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!

Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời
Sau lưng đóa hồng đỏ thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!

Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân
"Cửa sổ tâm hồn" trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân

Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa...

Từng ngày ta nên "mở mắt"
Nhìn cho rõ mặt người thương
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu...mai nhỡ vô thường

Đêm sâu vào miền tĩnhh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ...phù vân.

Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu
Đằng sau còn gì để lại
Hay là...sỏi đá cần nhau?

"Mở mắt" để rồi "nhắm mắt'
Có gì thực "Của Ta" đâu?
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn thu...bụi cũng qua cầu!  

Ừ, Nghìn thu rồi thì bụi cũng qua cầu mà thôi.
Mấy bữa trước tự nhiên ta cũng lẩn thẩn ngồi làm được câu thơ như vầy , cho tự mình thưởng thức. 
Ta Bà, tịnh Độ rong chơi
Bên đời cơm áo, nụ cười Chân Như.  

Tháng trước lên chùa ôn Q. N thăm vườn Quán Âm thấy Ngài từ bi tự tại quá.



 Bồ Tát Quán Thế Âm. Photo by NLBT